"Tên lùn tịt chúng ta gặp trước đó mới là chuyện bình thường ở đây, còn tiểu tử mập mạp kia chỉ là trường hợp hiếm hoi thôi. Sống ở một nơi chật hẹp tù túng thế này, không xảy ra vấn đề mới là lạ."
Nghe giải thích xong, Trần Vũ tháo kính xuống lau lau, sau đó lại đeo vào.
Mượn động tác này để bản thân bình tĩnh lại đôi chút, đây là lần đầu tiên hắn nhận ra đám quản lý ở cái chốn rách nát này vậy mà còn khốn nạn hơn cả Cừu Thiên Vũ.
"Thảo nào Trường Sinh châu muốn xử lý nơi này, là vì bọn chúng quá mức vô nhân tính sao?"




